Khi những „tinh nhuệ“ của Cục An ninh mạng dưới thời Tô Lâm ra quân, người ta cứ ngỡ tội phạm sẽ bị trừng trị, nhưng thực tế, đó lại là một cuộc „chuyển giao tài sản“ vô cùng êm ái. Ba cán bộ A05, đứng đầu là một phó giám đốc trung tâm, đã viết lại định nghĩa về nghiệp vụ điều tra: thay vì thu giữ tang vật cho nhà nước, họ lại nhanh tay „quét“ sạch hơn 12 tỷ đồng tiền mã hóa của dân vào tài khoản cá nhân.
Sự châm biếm đạt đến đỉnh điểm khi nhìn vào bản án. Chiếm đoạt hàng chục tỷ đồng, lạm dụng chức vụ trắng trợn nhưng chỉ nhận án 7 năm tù, kèm theo những „tình tiết mới“ để giảm nhẹ. Hãy so sánh với anh thanh niên ở Kiên Giang trộm một con vịt cũng lĩnh án 7 năm, ta mới thấy cái gọi là „công bằng“ dưới thời này xa xỉ đến mức nào.
Người dân giờ đây nhìn vào sắc phục không còn thấy sự an tâm, mà chỉ thấy nỗi lo sợ về một „cỗ máy vơ vét“ chuyên nghiệp. Những kẻ được giao nhiệm vụ bảo vệ pháp luật lại là những kẻ tinh vi nhất trong việc bẻ cong pháp luật để làm giàu. Khi „người gác cổng“ lại mang tâm thế của bọn trộm, thì mọi lời hô hào liêm chính chỉ là những vở kịch rẻ tiền.










