Chỉ cần 21 tuổi, là công dân Việt Nam, và không cần mang trong túi tấm thẻ đảng – trên danh nghĩa, bạn có thể ứng cử vào cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất: Quốc hội. Nghe qua, cánh cửa dân chủ dường như đang mở rộng, ánh sáng chan hòa như buổi sớm đầu hè.
Bạn có quyền nộp hồ sơ, quyền tự ứng cử, quyền tin rằng mình đủ tư cách bước vào chính trường. Mọi thứ đều đúng… trên giấy. Nhưng từ tờ giấy xác nhận đến chiếc ghế trong hội trường với hơn 500 đại biểu lại là một hành trình khác hẳn – không phải “nộp đơn rồi chờ ngày đi họp”, mà là cuộc vượt chướng ngại vật qua những vòng hiệp thương kín kẽ.
Ở đó, từng lớp sàng lọc diễn ra trong không khí trang trọng và đầy tính “đồng thuận”. Danh sách dài dần rồi ngắn lại, gương mặt sáng giá bỗng mờ đi như đèn sân khấu bị vặn nhỏ. Bạn vẫn có quyền thử sức, dĩ nhiên. Nhưng quyền ấy giống như tấm vé vào cổng một mê cung: hợp lệ, hợp pháp – và đầy thử thách.
Vậy rốt cuộc, khe cửa sáng cho người ngoài đảng có thực sự tồn tại, hay chỉ là ảo ảnh phản chiếu từ những lời khẳng định hùng hồn về quyền công dân?










