Thật là một đỉnh cao của nghệ thuật ảo tưởng! Giới chức Hà Nội lại vừa hào hứng vẽ ra một viễn cảnh huy hoàng: biến thủ đô thành một trung tâm tài chính ven sông mang tầm vóc của Thượng Hải.
Nhưng hỡi ôi, người ta quên mất rằng Thượng Hải phát triển nhờ dòng vốn quốc tế và nội lực kinh tế thực sự, còn dự án „bán giời“ này lại đang chực chờ xây dựng trên những khoản nợ công khổng lồ, trên tiền thuế đè nặng và những giọt nước mắt uất hận của dân nghèo bị thu hồi đất.
Thực tế trần trụi thì sao? Chỉ một cơn mưa rào chưa đầy một tiếng, cái gọi là „thủ đô văn minh“ lập tức biến thành một Venice phiên bản lội nước, giao thông tê liệt, ngập ngụa trong dòng nước bẩn. Một thành phố đến hệ thống thoát nước cơ bản còn lo không xong, ô nhiễm đứng top đầu thế giới, nhưng lại có cái tài thiên bẩm là đếm tiền và vẽ dự án. Bản chất của siêu đô thị Thượng Hải ven sông Hồng thực chất chỉ là cái cớ để thâu tóm đất đai, bòn rút ngân sách, bắt người dân phải đánh đổi cả sinh kế để nuôi béo sự ảo tưởng của một bộ máy cai trị lỗi thời!










