Hãy hình dung một xã hội bề ngoài êm đềm: GDP tăng 8% năm 2025, lạm phát kiểm soát, Thủ tướng tuyên bố “ổn định là pháo đài bất khả xâm phạm”. Thế nhưng bên dưới lớp vỏ đó, hàng loạt vết nứt đang rạn nứt. Dân mất đất vì dự án “phát triển”, bồi thường keo kiệt so với giá thị trường, khiếu nại kéo dài, cưỡng chế ập đến. Xung đột đất đai chiếm tới 70-80% tổng số khiếu kiện, đẩy người dân từ nông thôn ra đường phố, từ khiếu nại ôn hòa đến đối đầu gay gắt.
.Không chỉ đất đai, bất ổn còn len lỏi khắp nơi: khoảng cách giàu nghèo ngày càng giãn rộng, hệ số Gini chạm ngưỡng nguy hiểm; tham nhũng, tiêu cực vẫn tồn tại dù có “đốt lò”; tệ nạn ma túy, lừa đảo trực tuyến, an ninh mạng phức tạp; già hóa dân số nhanh, lao động trẻ chán sinh con, áp lực việc làm và chi phí sống tăng cao. Công nhân đình công đòi quyền lợi, người dân khiếu kiện môi trường bị ô nhiễm từ dự án lớn, giới trẻ thất vọng vì cơ hội không đồng đều.
Sự thật phũ phàng: chính quyền liên tục nhấn mạnh “ổn định chính trị – xã hội”, trấn áp biểu hiện bất mãn, siết chặt thông tin, nhưng gốc rễ bất ổn nằm ở bất công phân phối lợi ích, thiếu minh bạch, thiếu đồng thuận thực sự của dân. Khi người dân cảm thấy quyền lợi bị tước đoạt, tiếng nói bị bịt miệng, niềm tin bị bào mòn, thì “ổn định” chỉ là lớp sơn mỏng manh. Hôm nay im lặng vì sợ, mai kia có thể bùng nổ thành xung đột lớn hơn nếu không giải quyết triệt để tham nhũng, cải cách chính sách đất đai minh bạch, bảo vệ lợi ích chính đáng của người dân.
“Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” đang đối mặt nghịch lý: siết chặt với dân thường để giữ ổn định bề mặt, nhưng lại tạo ra những bất ổn sâu sắc hơn. Nếu không thay đổi từ gốc – minh bạch, công bằng, lắng nghe – thì “pháo đài ổn định” dễ trở thành ảo tưởng nguy hiểm.










