Liệu mức phụ cấp 300% có đủ để nhân tài „nhảy vào“ vũng lầy cơ chế.

Một kế hoạch đầy tham vọng vừa được Bộ Nội vụ tung ra: Tăng lương gấp 3 lần để trải thảm đỏ mời gọi nhân tài. Nghe thật hào sảng, nhưng thực chất đây là một nỗ lực tuyệt vọng để cứu vãn sự rệu rã của bộ máy hành chính. Người ta cứ ngỡ rằng chỉ cần quăng ra một vài con số phụ cấp là trí thức sẽ nô nức kéo về. Nhưng họ quên mất rằng, với những chuyên gia hàng đầu, thứ họ cần là một „hệ sinh thái“ để làm việc, chứ không phải là vài đồng tiền lẻ cộng thêm để rồi phải đi cúi đầu trước những „lãnh đạo“ vốn chỉ giỏi lý luận hơn thực hành.

Châm biếm thay, trong khi miệng thì nói thu hút nhân tài, nhưng đôi tay quản lý lại siết chặt bằng những quy trình kiểm duyệt, họp hành vô bổ và cơ chế „sống lâu lên lão làng“. 300% của một mức lương cơ bản vốn đã lạc hậu thì thấm tháp vào đâu so với thu nhập ngoài thị trường hay các tập đoàn quốc tế? Đó không phải là đãi ngộ, đó là một sự xúc phạm đối với giá trị của chất xám. Nhân tài không sợ khổ, họ chỉ sợ phải làm việc trong một môi trường mà sự sáng tạo bị bóp nghẹt bởi tư duy nhiệm kỳ và quan hệ „hậu duệ“.

Đừng hỏi tại sao nhân tài đi du học không về, hãy tự hỏi tại sao những người tâm huyết nhất cũng phải „bỏ chạy“ sang khối tư nhân. Chừng nào chiếc ghế quyền lực vẫn quan trọng hơn trí tuệ, và chừng nào môi trường làm việc vẫn nặng mùi „xin – cho“, thì dù có tăng lương lên 500% hay 1000%, chất xám vẫn sẽ tiếp tục chảy về những nơi họ được tôn trọng thực sự. Đừng biến chính sách thu hút nhân tài thành một vở hài kịch „mua đứt“ trí tuệ bằng những lời hứa hão huyền trên mặt báo!

https://www.facebook.com/share/p/182Svbzc6f/