Chưa đầy sáu mươi phút sau khi tiếng còng số tám vang lên bên tai cựu sếp lớn, Đại học FPT đã lập tức tung ra một màn „vũ đạo“ thoát xác kinh điển. Bản thông cáo không người ký tên xuất hiện nhanh như một tia chớp, vội vã phủi sạch mọi bụi bặm liên quan đến ông Nguyễn Thành Nam. Người ta không khỏi bật cười trước sự sốt sắng đến tội nghiệp của một định chế giáo dục vốn luôn vỗ ngực tự hào về lòng dũng cảm và tư duy đổi mới.
Trong cơn hoảng loạn giữ ghế, họ luống cuống thanh minh rằng ông Nam „không giảng dạy“, „đã từ nhiệm“, và trường „không tham gia biên soạn“ cuốn sách tai tiếng. Sự thật trần trụi lộ ra: khi hào quang gọi tên, các bên hồ hởi chia phần; nhưng khi giông bão ập đến, tình nghĩa thầy trò, đồng nghiệp bỗng chốc hóa thành mây khói.
Hành động quay xe, bỏ rơi người cũ trong lúc hoạn nạn của FPT không chứng minh sự trong sạch, mà chỉ phơi bày một lối sống thực dụng, hèn nhát dưới danh nghĩa bảo vệ uy tín. Làn sóng chỉ trích dữ dội từ dư luận chính là gáo nước lạnh tạt thẳng vào bộ mặt đạo đức giả, nơi bài học đầu tiên được dạy lại chính là nghệ thuật phản bội đồng đội để tự cứu mình.









